a


Chuyện những người trở về từ "địa ngục"

(PL&XH) - Nghĩ sao làm vậy, tôi quyết định xin đi cai nghiện. Được sự quan tâm của gia đình, nhà trường và xã hội, cùng ý chí nghị lực của một con người quyết tâm làm lại cuộc đời, tôi đã vượt qua được cám dỗ của ma túy", Dũng tâm sự.


Tài năng thể thao sa ngã

Đó là anh Trần Văn Dũng (quê xã Yên Trường, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa) khi trò chuyện với chúng tôi về quãng thời gian anh đoạn tuyệt với ma túy trở thành người có ích cho xã hội.

Sinh ra trong một gia đình công nhân có 4 anh em, từ nhỏ Dũng đã được bố mẹ nuôi ăn học tử tế. Vốn có năng khiếu về thể thao, Dũng quyết tâm theo đuổi niềm đam mê. Năm 1989, khi còn đang là học sinh của trường năng khiếu Thể dục, thể thao tỉnh Thanh Hóa, Dũng là một vận động viên bắn súng tài năng được cử đi tập huấn tại Hà Nội. Trải qua những cố gắng vươn lên, năm 1990, Dũng chính thức gia nhập đội tuyển bắn súng quốc gia, niềm vui nhân đôi khi Dũng thi đỗ vào trường Đại học Thể dục - Thể thao ở Từ Sơn. 

Trong Đại hội thể dục, thể thao toàn quốc diễn ra tại Hà Nội, Dũng đã đoạt Huy chương vàng môn bắn súng, trở thành niềm tự hào không chỉ của đoàn thể thao Thanh Hóa mà còn là niềm hy vọng của thể thao nước nhà. Năm 1997, Dũng khi đó là vận động viên môn bắn súng của đoàn thể thao Việt Nam tham gia Seagame 19 tại Inđônêxia và đạt Huy chương bạc. Năm 1999, sau khi tốt nghiệp đại học, Dũng xin về Sở Thể dục, thể thao Thanh Hóa để đóng góp cho quê hương với vai trò là HLV. "Khi đó, mọi người nhận xét tôi là có năng lực, kỳ vọng tôi như một ngôi sao sáng", Dũng chia sẻ.

Cuộc đời của Dũng tưởng như sẽ thênh thang và bằng phẳng khi sự nghiệp lẫn công danh đều được trải thảm đỏ, ngờ đâu…? Qua nhiều lần giao du với bạn bè, Dũng tiếp cận với ma túy, và bập vào thú chơi chết người này. 

"Lúc đầu tôi nghĩ mình chỉ thử để biết, chứ không thể nghiện được, nhưng không ngờ cuối cùng, “nàng tiên nâu” đã phủ bóng đen lên cuộc đời của tôi. Dù được gia đình, bạn bè, đồng nghiệp khuyên ngăn, nhưng tôi không khắc phục được, liều lượng sử dụng ma túy ngày càng tăng. Tiền bạc, sức khoẻ cũng theo ma túy mà cạn kiệt. Dù gia đình đã rất cố gắng đưa tôi đi cai nghiện, nhưng mọi chuyện bất thành" - Dũng cho biết.

Do nghiện ngập ma túy không đáp ứng được yêu cầu của một HLV, Dũng đã xin về công tác tại huyện nhà và giảng dạy tại một trường cấp 2. "Biết tôi bị nghiện, nhà trường quyết định không nhận và kiên quyết bắt tôi phải đi cai nghiện ma túy thì mới được giảng dạy. Nhiều đêm trăn trở nghĩ suy, tôi thấy mình không thể đánh mất cuộc đời như thế, mỗi lần nghĩ đến việc không được làm thầy giáo tôi lại ứa nước mắt. Tôi phải quyết tâm để không làm khổ gia đình và những người xung quanh… 

Nghĩ sao làm vậy, tôi quyết định xin đi cai nghiện. Được sự quan tâm của gia đình, nhà trường và xã hội, cùng ý chí nghị lực của một con người quyết tâm làm lại cuộc đời, tôi đã vượt qua được cám dỗ của ma túy", Dũng tâm sự.

Sau khi vượt qua ma túy, Trần Văn Dũng đã tìm lại được hạnh phúc. Giờ đây, khi là một giáo viên, đã có gia đình với người vợ biết cảm thông chia sẻ, cùng những đứa con ngoan; trải qua bao thăng trầm, sóng gió của cuộc đời, anh càng có nhiều suy ngẫm. Đôi khi anh giật mình, lạnh sống lưng khi nghĩ về những ngày tháng lầm lạc, đắm say cùng "nàng tiên nâu".


Nhớ lại những ngày mê muội cùng “nàng tiên nâu”, anh Vũ Chiến Thắng vẫn không khỏi giật mình, sợ hãi.    Ảnh: Sỹ Hào

"Từ bỏ ma túy tôi đã lấy  lại phần…người"

Cũng tại Trung tâm giáo dục lao động số 2 (Ba Vì - Hà Nội), tôi đặc biệt ấn tượng khi gặp một chàng trai mà trước kia đã nhiều lần tìm đến cái chết trong tuyệt vọng. Anh là Vũ Chiến Thắng (Khu phố 1, phường Bắc Sơn, thị xã Bỉm Sơn, tỉnh Thanh Hóa).

Anh kể, bi kịch cuộc đời của anh bắt đầu từ năm 1997 khi đó anh là lái xe đường dài, bị đồng nghiệp rủ rê vào con đường nghiện ngập. "Ban đầu tôi chỉ hút hít thôi nhưng sử dụng nhiều dẫn đến nghiện nặng, cuối năm 1998 tôi chuyển sang tiêm chích. Số tiền kiếm được dành dụm gửi hết cho… "nàng tiên nâu". Năm 1999, tôi đã tự cai nghiện tại nhà nhưng một năm sau lại tái nghiện và kéo dài cho đến tận năm 2004, những ngày tháng ấy, gia đình tôi như sống trong bi kịch, mọi người buồn phiền, lo lắng cho tôi. Để có tiền chích hút, tôi thường xuyên đi vay, bán đồ đạc trong nhà, thậm chí lừa gạt người thân lấy tiền sử dụng ma túy. Tôi thấy mình tồi tệ khi bạn bè, người thân xa lánh, sức khỏe suy sụp. Nhiều khi suy nghĩ lại tôi thấy mình chưa đủ quyết tâm để cai nghiện ma túy. Tôi đã dùng dao cắt đầu ngón tay, lấy máu viết lên tường để thể hiện quyết tâm rời bỏ ma túy. Gia đình mua cho tôi một sợi xích to, tự tay tôi xích chân mình vào song cửa sổ rồi bẻ gãy chìa khóa vứt đi. Với quyết tâm của bản thân, sự quan tâm giúp đỡ của mọi người, sau nhiều tháng vật vã  tôi đã qua được giai đoạn cắt cơn nghiện ma túy". 

Sau khi rời xa ma túy, Thắng quyết tâm làm lại từ đầu. Nhưng, đã mang tiếng "nghiện" cũng đồng nghĩa bị mất hết niềm tin nên tìm một việc là là điều vô cùng khó khăn. Sau nhiều trăn trở suy nghĩ, Thắng quyết định mở quán rửa xe máy tại nhà, đúng lúc này, hạnh phúc mỉm cười khi Thắng quen và lập gia đình với một cô gái học nghề cắt tóc gội đầu gần nhà. "Tôi như có thêm nghị lực sống, được tiếp thêm sức mạnh. Năm 2006, được sự giúp đỡ của người thân và bè bạn, tôi đã mở được một ki - ốt Văn phòng phẩm ở chợ Bỉm Sơn" - Thắng cho biết.

Là người thông minh, nhanh ý lại được sự giúp đỡ nhiệt tình của mọi người, việc kinh doanh của Thắng ngày càng phát đạt. Cuộc sống gia đình ngày càng hạnh phúc nhưng với Thắng niềm vui lớn nhất là anh đã chiến thắng được ma túy, sống có ích cho xã hội. Trò chuyện với chúng tôi Thắng hồ hởi khoe: "Ki - ốt ấy tuy không lớn lắm nhưng đó là một kỳ tích của riêng bản thân tôi, nó là cơ ngơi để tôi có thể làm việc và chăm lo cho gia đình". 

Những câu "chuyện đời" mà tôi được nghe trên, một lần nữa củng cố niềm tin trong tôi rằng ở đời không có đường cùng chỉ có ranh giới, mà những con người dũng cảm luôn biết khắc phục khó khăn để vượt qua và chuộc lại lỗi lầm.  

Những câu "chuyện đời" đó cũng cho thấy rằng, với những người nghiện ma túy ngoài nghị lực và sự quyết tâm của bản thân; thì tình thương của gia đình, cộng đồng và xã hội cũng rất quan trọng, giúp họ trở lại con đường lương thiện, sống có ích cho bản thân, gia đình và xã hội.


Sỹ Hào

0 nhận xét

0 nhận xét

Chuyện những người trở về từ "địa ngục"

(PL&XH) - Nghĩ sao làm vậy, tôi quyết định xin đi cai nghiện. Được sự quan tâm của gia đình, nhà trường và xã hội, cùng ý chí nghị lực của một con người quyết tâm làm lại cuộc đời, tôi đã vượt qua được cám dỗ của ma túy", Dũng tâm sự.


Tài năng thể thao sa ngã

Đó là anh Trần Văn Dũng (quê xã Yên Trường, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa) khi trò chuyện với chúng tôi về quãng thời gian anh đoạn tuyệt với ma túy trở thành người có ích cho xã hội.

Sinh ra trong một gia đình công nhân có 4 anh em, từ nhỏ Dũng đã được bố mẹ nuôi ăn học tử tế. Vốn có năng khiếu về thể thao, Dũng quyết tâm theo đuổi niềm đam mê. Năm 1989, khi còn đang là học sinh của trường năng khiếu Thể dục, thể thao tỉnh Thanh Hóa, Dũng là một vận động viên bắn súng tài năng được cử đi tập huấn tại Hà Nội. Trải qua những cố gắng vươn lên, năm 1990, Dũng chính thức gia nhập đội tuyển bắn súng quốc gia, niềm vui nhân đôi khi Dũng thi đỗ vào trường Đại học Thể dục - Thể thao ở Từ Sơn. 

Trong Đại hội thể dục, thể thao toàn quốc diễn ra tại Hà Nội, Dũng đã đoạt Huy chương vàng môn bắn súng, trở thành niềm tự hào không chỉ của đoàn thể thao Thanh Hóa mà còn là niềm hy vọng của thể thao nước nhà. Năm 1997, Dũng khi đó là vận động viên môn bắn súng của đoàn thể thao Việt Nam tham gia Seagame 19 tại Inđônêxia và đạt Huy chương bạc. Năm 1999, sau khi tốt nghiệp đại học, Dũng xin về Sở Thể dục, thể thao Thanh Hóa để đóng góp cho quê hương với vai trò là HLV. "Khi đó, mọi người nhận xét tôi là có năng lực, kỳ vọng tôi như một ngôi sao sáng", Dũng chia sẻ.

Cuộc đời của Dũng tưởng như sẽ thênh thang và bằng phẳng khi sự nghiệp lẫn công danh đều được trải thảm đỏ, ngờ đâu…? Qua nhiều lần giao du với bạn bè, Dũng tiếp cận với ma túy, và bập vào thú chơi chết người này. 

"Lúc đầu tôi nghĩ mình chỉ thử để biết, chứ không thể nghiện được, nhưng không ngờ cuối cùng, “nàng tiên nâu” đã phủ bóng đen lên cuộc đời của tôi. Dù được gia đình, bạn bè, đồng nghiệp khuyên ngăn, nhưng tôi không khắc phục được, liều lượng sử dụng ma túy ngày càng tăng. Tiền bạc, sức khoẻ cũng theo ma túy mà cạn kiệt. Dù gia đình đã rất cố gắng đưa tôi đi cai nghiện, nhưng mọi chuyện bất thành" - Dũng cho biết.

Do nghiện ngập ma túy không đáp ứng được yêu cầu của một HLV, Dũng đã xin về công tác tại huyện nhà và giảng dạy tại một trường cấp 2. "Biết tôi bị nghiện, nhà trường quyết định không nhận và kiên quyết bắt tôi phải đi cai nghiện ma túy thì mới được giảng dạy. Nhiều đêm trăn trở nghĩ suy, tôi thấy mình không thể đánh mất cuộc đời như thế, mỗi lần nghĩ đến việc không được làm thầy giáo tôi lại ứa nước mắt. Tôi phải quyết tâm để không làm khổ gia đình và những người xung quanh… 

Nghĩ sao làm vậy, tôi quyết định xin đi cai nghiện. Được sự quan tâm của gia đình, nhà trường và xã hội, cùng ý chí nghị lực của một con người quyết tâm làm lại cuộc đời, tôi đã vượt qua được cám dỗ của ma túy", Dũng tâm sự.

Sau khi vượt qua ma túy, Trần Văn Dũng đã tìm lại được hạnh phúc. Giờ đây, khi là một giáo viên, đã có gia đình với người vợ biết cảm thông chia sẻ, cùng những đứa con ngoan; trải qua bao thăng trầm, sóng gió của cuộc đời, anh càng có nhiều suy ngẫm. Đôi khi anh giật mình, lạnh sống lưng khi nghĩ về những ngày tháng lầm lạc, đắm say cùng "nàng tiên nâu".


Nhớ lại những ngày mê muội cùng “nàng tiên nâu”, anh Vũ Chiến Thắng vẫn không khỏi giật mình, sợ hãi.    Ảnh: Sỹ Hào

"Từ bỏ ma túy tôi đã lấy  lại phần…người"

Cũng tại Trung tâm giáo dục lao động số 2 (Ba Vì - Hà Nội), tôi đặc biệt ấn tượng khi gặp một chàng trai mà trước kia đã nhiều lần tìm đến cái chết trong tuyệt vọng. Anh là Vũ Chiến Thắng (Khu phố 1, phường Bắc Sơn, thị xã Bỉm Sơn, tỉnh Thanh Hóa).

Anh kể, bi kịch cuộc đời của anh bắt đầu từ năm 1997 khi đó anh là lái xe đường dài, bị đồng nghiệp rủ rê vào con đường nghiện ngập. "Ban đầu tôi chỉ hút hít thôi nhưng sử dụng nhiều dẫn đến nghiện nặng, cuối năm 1998 tôi chuyển sang tiêm chích. Số tiền kiếm được dành dụm gửi hết cho… "nàng tiên nâu". Năm 1999, tôi đã tự cai nghiện tại nhà nhưng một năm sau lại tái nghiện và kéo dài cho đến tận năm 2004, những ngày tháng ấy, gia đình tôi như sống trong bi kịch, mọi người buồn phiền, lo lắng cho tôi. Để có tiền chích hút, tôi thường xuyên đi vay, bán đồ đạc trong nhà, thậm chí lừa gạt người thân lấy tiền sử dụng ma túy. Tôi thấy mình tồi tệ khi bạn bè, người thân xa lánh, sức khỏe suy sụp. Nhiều khi suy nghĩ lại tôi thấy mình chưa đủ quyết tâm để cai nghiện ma túy. Tôi đã dùng dao cắt đầu ngón tay, lấy máu viết lên tường để thể hiện quyết tâm rời bỏ ma túy. Gia đình mua cho tôi một sợi xích to, tự tay tôi xích chân mình vào song cửa sổ rồi bẻ gãy chìa khóa vứt đi. Với quyết tâm của bản thân, sự quan tâm giúp đỡ của mọi người, sau nhiều tháng vật vã  tôi đã qua được giai đoạn cắt cơn nghiện ma túy". 

Sau khi rời xa ma túy, Thắng quyết tâm làm lại từ đầu. Nhưng, đã mang tiếng "nghiện" cũng đồng nghĩa bị mất hết niềm tin nên tìm một việc là là điều vô cùng khó khăn. Sau nhiều trăn trở suy nghĩ, Thắng quyết định mở quán rửa xe máy tại nhà, đúng lúc này, hạnh phúc mỉm cười khi Thắng quen và lập gia đình với một cô gái học nghề cắt tóc gội đầu gần nhà. "Tôi như có thêm nghị lực sống, được tiếp thêm sức mạnh. Năm 2006, được sự giúp đỡ của người thân và bè bạn, tôi đã mở được một ki - ốt Văn phòng phẩm ở chợ Bỉm Sơn" - Thắng cho biết.

Là người thông minh, nhanh ý lại được sự giúp đỡ nhiệt tình của mọi người, việc kinh doanh của Thắng ngày càng phát đạt. Cuộc sống gia đình ngày càng hạnh phúc nhưng với Thắng niềm vui lớn nhất là anh đã chiến thắng được ma túy, sống có ích cho xã hội. Trò chuyện với chúng tôi Thắng hồ hởi khoe: "Ki - ốt ấy tuy không lớn lắm nhưng đó là một kỳ tích của riêng bản thân tôi, nó là cơ ngơi để tôi có thể làm việc và chăm lo cho gia đình". 

Những câu "chuyện đời" mà tôi được nghe trên, một lần nữa củng cố niềm tin trong tôi rằng ở đời không có đường cùng chỉ có ranh giới, mà những con người dũng cảm luôn biết khắc phục khó khăn để vượt qua và chuộc lại lỗi lầm.  

Những câu "chuyện đời" đó cũng cho thấy rằng, với những người nghiện ma túy ngoài nghị lực và sự quyết tâm của bản thân; thì tình thương của gia đình, cộng đồng và xã hội cũng rất quan trọng, giúp họ trở lại con đường lương thiện, sống có ích cho bản thân, gia đình và xã hội.


Sỹ Hào

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét