Căn
bệnh tưởng chừng như đơn giản đó đã biến chị từ một cô gái
đẹp thành người đàn bà trần trụi, mộng du. Chị bị cưỡng bức
tình dục rồi vô tình sinh con trong thế giới mà bản năng làm mẹ
của chị không có.
Người phụ nữ đi trong cõi mộng
Tiến
sĩ Tô Thanh Phương - Trưởng khoa Cấp tính nữ (khoa T6), Bệnh viện
Tâm thần Trung ương I - nhớ về những người phụ nữ bị hội chứng
kỳ lạ dẫn đến những hoang tưởng rằng thế giới này thật đau buồn
và chỉ muốn tìm bỏ đi như một con vật hoang.
“Nhiều
trường hợp bệnh nhân khổ lắm. Người ta vẫn nói không có nỗi
đau nào bằng nỗi đau mắc bệnh trầm cảm khiến bệnh nhân chỉ
muốn chết và được chết”, bác sĩ Phương chia sẻ.
Bệnh
nhân Nguyễn Thị Tr. 30 tuổi (Quốc Oai, Hà Nội) trầm cảm nặng.
Khai thác tiền sử từ người thân bệnh nhân, các bác sĩ biết
được chồng chị Tr. đi ngoại tình với một người hàng xóm ngay
cạnh. Hắn lừa vợ vay tiền ngân hàng để làm ăn rồi ôm đống tiền
bỏ đi theo người tình. Một tháng sau, anh ta về nhà. Trên hành
trình trốn chạy cùng người tình, hắn đã tiêu hết khoản tiền
vay ngân hàng.
Không
nói chuyện, không cười, không khóc, ánh mắt chị ngày càng đờ
đẫn hơn. Khóe mắt khóc nhiều ngày chồng bỏ đi không còn lanh
lợi, thay vào đó nó trở nên vô hồn. Mỗi ngày đi qua, chứng
trầm cảm của chị nặng thêm. Ai cũng nghĩ chị buồn chuyện gia
đình nên như vậy. Khi sóng gió qua, anh chồng cũng biết lỗi thì
chị sẽ vui dần lên, cốc nước nóng sẽ nguội dần nhờ thời
gian.
Nhưng
ngày đó càng xa dần mà thay vào đó là căn bệnh 'lạ" của chị
xuất hiện. Không vật vã trách móc chồng, chị Tr. như một
người đàn bà từ thế giới khác bước về. Khi hỏi chuyện, chị
ít tiếp xúc và tỏ rõ sự bất cần đời. Chị nói với mẹ đẻ
của mình: "Cuộc sống không bằng cái chết. Có khi con chết đi
cho nhanh".
Thế
rồi, chị Tr. bỏ đi hoang khắp nơi. Trong vô thức của chị, cuộc
sống này buồn chán lắm, mọi người đang sắp chết đến nơi rồi,
não của chị bị ủng úa và thân hình tàn tạ. Bỏ nhà ra đi,
chị giống như một con thú dại, tối đâu là nhà, ngã đâu là
giường. Có những đêm chị nằm ngủ trên đê, ngoài bờ sông. Hơn 10
ngày đi hoang, chị không nhớ được những gì. Chồng chị lo sợ đã
bỏ trốn mất vì không muốn sống cùng người điên. Hai đứa con
gái nhỏ cũng sợ mẹ.
|
Hội chứng xác sống thực ra là một dạng bệnh tâm thần.
|
Bà Nan, mẹ chị Tr., đành ngậm ngùi thuê người đi tìm con gái. Về nhà, gia đình bàn bạc đưa chị đi khám bệnh tại bệnh viện tâm thần. Các bác sĩ kết luận chị Tr. bị hội chứng Cotard, hay còn gọi là hội chứng xác sống.
Trong
lúc tỉnh, lúc mơ chị vẫn kể lại ngày chị lang bạt giang hồ
và có nhiều người đàn ông đã cưỡng bức chị. Không có cảm
giác, nên khi bị lạm dụng tình dục chị không hề hay biết.
Người chị như một xác sống. Khoái cảm tự nhiên bây giờ cũng
không khiến chị rung động. Vừa vào điều trị, bác sĩ phát hiện
chị Tr. có bầu.
Điều
đáng buồn, cái thai xuất hiện trong khoảng thời gian chị đi
hoang nên bố đứa trẻ là câu hỏi khó với gia đình. Lo sợ bị
bệnh truyền nhiễm, chị Tr. còn được thử máu nhưng may mắn căn
bệnh thế kỷ không nhiễm vào máu chị. Đứa trẻ sinh ra trong vô
thức của người mẹ. Bản năng làm mẹ ở chị Tr. không còn. Nhìn
đứa trẻ, chị không âu yếm. Trong cơn buồn chán, chị Tr. còn tự
tay xé toạc vùng kín. Máu chảy nhưng người phụ nữ vẫn không
biết đau. Chị chỉ ngồi im nhìn mọi người xung quanh đang chỉ
trỏ.
Bác
sĩ Tô Thanh Phương kể, những người phụ nữ bị chứng khiến họ
trở nên hoang tưởng. Phụ nữ bị điên thì trăm cái khổ. Nhiều
trường hợp người thân dành bó tay, nuốt nước mắt để họ “phá cũi xổ
lổng” đi như ma ám ngoài mưa gió, lều quê quán chợ, "tới đâu là nhà, ngã
đâu là giường". Trước khi đi, nhiều bà mẹ cực chẳng đã còn đặt vòng
tránh thai hoặc triệt sản cho con gái điên của mình, để tránh bị mang
thai khi gặp "yêu râu xanh".
Thế
nhưng, vẫn có những người đàn bà phải rời nhà thương điên sang bệnh
viện phụ sản. Thậm chí có bệnh nhân nữ đang hò hét trong trạng
thái khỏa thân thì lên cơn đau đẻ, nhập viện sản và sinh nở một cách
ngơ ngẩn, thẫn thờ.
Ảo giác xui khiến thích làm nghề đào mộ
Trường hợp của bệnh nhân Vũ Văn X., 24 tuổi, quê ở Thanh Hà, Hải Dương lại có biểu hiện rất lạ. Lúc nào X. cũng cho rằng mình được người ta xui khiến đi đào mả nhà hàng xóm. Nghĩa trang của thôn, X. mang cuốc, xẻng ra đào hết lên. Ở thôn người ta phải cử người trông coi X. vì sợ cậu sẽ "san bằng" nghĩa địa.
Tìm
tiểu sử của X. bác sĩ phát hiện cậu không có mâu thuẫn gì
với bất cứ gia đình, cá nhân nào trong thôn nhưng không hiểu sao
X. lại có ý nghĩ như vậy. Trả lời người thân, X. liên tục cho
rằng chủ nhân của ngôi mộ nhờ cậu đào lên. X. liên tục khẳng
định mình không làm sai mà chính những gia đình có người thân
nằm ngoài nghĩa địa đã làm sai khi họ bảo đào mộ họ lên thì
không đào mà để người đó phải đến nhờ X. ra đào hộ.
X.
luôn chứng tỏ bản năng có thể nghe thấu người âm nói gì của
mình. Cậu chỉ vào đầu mình và nói: "Não này là của trời ban
cho, là con của trời nên sẽ thay trời giúp đỡ người đau khổ".
X. ám chỉ người đau khổ là những người nằm dưới mộ sâu. Hãi
hùng hơn, nhiều đêm cậu lăn, lê, bò, soài trên những ngôi mộ đã
xây vững chắc. X. tỏ ra đau khổ khi cuốc, xẻng của cậu cũng
không giúp người nằm dưới mồ xây chắc chắn kia có thể lên dương
thế được.
Người
nhà của X. cho biết cậu không có biểu hiện gì lạ trước đó.
Năm ngoái, X. từ Tây Nguyên về nhưng cậu vẫn chăm chỉ giúp bố
mẹ làm ăn. Vào một ngày nọ, gia đình đang ăn cơm thì thấy X.
vác cuốc đi ra ngoài cánh đồng hướng về phía nghĩa địa. Thấy
vậy, mẹ X. chạy theo hỏi thì X. trả lời "đi đào mộ".
Bà
tưởng con mình nói đùa, nào ngờ buổi chiều có người đến gia
đình mắng "thằng X. đã đào ngôi mộ chưa đến giỗ đầu tung hết
lên". Đào bằng cuốc mệt, X. dùng tay bốc đất ném lên. Vừa đào,
cậu vừa lẩm bẩm "sao phải khổ thế này". Gia đình, hàng xóm
chạy ra nghĩa địa xem "cái thằng X. nó đào mả cả làng lên
rồi".
X.
hay nói biểu hiện của người chết hơn là người sống. Cậu cho
rằng đời sống này khổ cực quá, địa ngục không phải là ở âm
ti mà trên trần gian, vì thế những người chết phải lên trần
gian để trở về với địa ngục thật. X. luôn cho rằng mình nghe
được những người dưới mồ nói chuyện.
Người
nhà X. ban đầu nghĩ X. bị ma làm. Gia đình thuê thầy cúng cả
tháng, bệnh tình của X. ngày càng nặng hơn. X. không có biểu
hiện phá phách mà cậu chỉ hoang tưởng rằng mình là người cứu
nhân, độ thế cho cõi chúng sinh. Có lần, nửa đêm X. bỏ nhà ra
nghĩa địa cuốc bới hết những ngôi mộ chưa xây. Cả làng bị
động mộ, còn X. cho rằng "người nằm dưới mộ nhờ cậu cuốc
lên".
Các
bác sĩ Bệnh viện Tâm thần trung ương chẩn đoán, X. mắc chứng
loạn thần và do ảo thanh sai khiến. Khi ảo thanh xuất hiện, cậu
không chiến thắng được ảo thanh nên đã làm theo.
Tiến
sĩ Tô Thanh Phương - vị tiến sĩ đầu tiên ở Việt Nam nghiên cứu
chi tiết về bệnh trầm cảm trong đó hội chứng Cotard hay còn
gọi là hội chứng xác sống. Ông cho biết ở hội chứng này, bệnh
nhân hoang tưởng phủ định bản thân, phủ định thế giới cho rằng
bản thân mình chỉ là cái xác còn phần hồn đã không còn.
Người bị hội chứng này luôn muốn tìm đến cái chết bất cứ
lúc nào.
Đa
số những bệnh nhân bị trầm cảm nặng không điều trị kịp thời
sẽ dẫn đến hội chứng này. Việc điều trị cũng tùy thuộc vào
từng bệnh nhân. Có bệnh nhân nhận thuốc, nhưng cũng có bệnh
nhân không nhận thuốc.
Ở
Việt Nam, bệnh trầm cảm đã được quan tâm hơn nên ít bệnh nhân
bị trầm cảm nặng phải nhập viện. Những trường hợp chỉ muốn
chết và cho rằng mình đã chết đi hoang sống vạ vật như hồn ma
trên dương thế không nhiều nhưng cũng đủ cho các bác sĩ nhớ
đời. Biểu hiện của Tr và X. đều là một dạng trầm cảm nặng,
bệnh nhân hoang tưởng và phủ nhận thân xác mình cho rằng mình
có quyền năng tuyệt đối.
Nguồn: Sưu tầm

0 nhận xét